Tỳ Kheo 1 lần lỡ lời bị đọa làm chó 500 kiếp

Ác khẩu tạo nghiệp chê Tỳ kheo
Tuy bèn sám hối tội đã thành.
Năm trăm đời đều làm thân chó
Một câu tổn người khổ biết bao!

Một thuở nọ, đức Phật thuyết pháp ở tinh xá Kỳ Viên , khi ấy tôn giả Xá Lợi Phất là bậc thượng thủ trí tuệ đệ nhất hằng ngày đều dùng thiên nhãn để quán sát chúng sanh khổ nạn trong sáu cõi , xem ai có thiện duyên có thể được độ thì ngài liền đến độ họ.

Bấy giờ, có một nhóm thương nhân rủ nhau đi buôn, muốn sang các nước lân cận để buôn bán, trong số đó có một người thương nhân mang theo một con chó để giữ hàng hóa ban đêm. Khi đi được nữa đường, nhóm thương nhân dừng chân ngủ lại bên đường, con chó nhân lúc không có người bèn ăn trộm thịt mà họ mang theo. Sáng hôm sau mọi người phát hiện, họ vô cùng tức giận, lấy cành cây đánh gãy chân con chó, quẳng nó vào bụi cây rồi bỏ đi.

Lúc này, tôn giả Xá Lợi Phất dùng thiên nhãn từ xa trông thấy con chó bị đánh gãy chân, nằm dưới đất không thể đi được, đau đớn quằn quại, bị bỏ ngoài đường sắp phải chết đói. Ngài bèn vào trong thành khất thực, sau đó dùng thần thông đi đến chỗ con chó, đem lòng thương xót cho nó thức ăn. Con chó nhận được thức ăn, dần dần khỏe lại, quẩy đuôi mừng rỡ và tỏ lòng biết ơn.

Nhân đó, tôn giả Xá Lợi Phất liền thuyết pháp cho con chó nghe, con chó nghe rồi nghiệp chướng tiêu trừ, cảm tạ ân cứu mạng sau đó lập tức mạng chung. Sau khi mạng chung, nó được chuyển kiếp làm người, sanh vào một gia đình thuộc dòng Bà la môn trong thành Xá Vệ.

Một hôm, tôn giả Xá Lợi Phất một mình đi khất thực ngang qua nhà vị Bà la môn, vị Bà la môn nhìn thấy bèn hỏi ngài:

– Thưa tôn giả! Ngài đi khất thực một mình, không có ai làm thị giả cho ngài sao?

Tôn giả Xá Lợi Phất trả lời:

– Tôi không có Sa di nào làm thị giả, nghe nói nhà ông có đứa con trai, ông có bằng lòng cho nó theo tôi làm thị giả không?

Vị Bà la môn đáp:

– Tôi có một đứa con trai tên là Quân Đề, nhưng hiện tại nó chỉ là đứa trẻ chưa hiểu biết gì, đợi nó lớn một chút tôi sẽ cho nó theo ngài để làm thị giả.

Tôn giả nghe ông nói rồi mỉm cười đồng ý.

Vài năm sau, khi cậu con trai của vị Bà la môn được bảy tuổi, tôn giả Xá Lợi Phất lại đến nhà của vị Ba la môn để xin nhận đứa bé. Vị Ba la môn vô cùng hoan hỷ, cho phép cậu con trai theo tôn giả xuất gia làm tiểu Sa di.

Tôn giả Xá Lợi Phất liền dẫn cậu bé về tinh xá Kỳ Viên, làm lễ xuất gia cho chú, mỗi ngày đều thuyết pháp cho chú nghe, khiến cho chú khai mở trí tuệ, không bao lâu chứng được quả A la hán thần thông tự tại.

Sau khi chứng quả, chú Sa di Quân Đề dùng thần thông để quán sát nhân duyên trong tiền kiếp của mình, biết đời trước mình là một con chó đói, nhờ ân thầy (tôn giả Xá Lợi Phất) từ bi cứu mạng, độ thoát khổ não, ngày nay mới có được thân người, sau chứng được đạo quả, trong tâm chú vô cùng cảm động, muốn báo ân thầy, bèn phát nguyện cả đời không thọ Đại giới, chỉ làm Sa di để theo hầu cúng dường Ân sư.

Khi ấy tôn giả A Nan hỏi Phật:

– Bạch đức Thế Tôn! Xưa kia Sa di Quân Đề đã làm điều ác gì mà phải thọ thân chó, đã tạo nhân lành gì mà sớm được chứng đạo?

Đức Phật liền bảo tôn giả A Nan:

– Này A Nan! Trong quá khứ, vào thời Phật Ca Diếp , có một nhóm Tỳ kheo cùng nhau tu tập, trong đó có một vị Tỳ kheo trẻ âm thanh tao nhã, tụng niệm rất hay, mọi người đều thích nghe. Lại có một vị lão Tỳ kheo âm thanh khàn đục, không biết tụng niệm, mỗi khi tụng niệm đều không được hay. Vị Tỳ kheo trẻ thấy vậy bèn khởi tâm khinh mạn, chê vị lão Tỳ kheo tụng kinh như chó sủa, không hề hay biết vị ấy đã chứng quả A la hán.

Biết tâm ý của vị Tỳ kheo trẻ, vị lão Tỳ kheo bèn hỏi:

– Cậu có biết tôi không?

Vị Tỳ kheo trẻ đáp:

– Tôi biết chứ, thầy là Tỳ kheo đệ tử của đức Phật Ca Diếp.

Vị lão Tỳ kheo lại nói:

– Tuy tôi không giỏi tụng niệm, nhưng tôi đã chứng quả A la hán, không còn phải sanh tử, đầy đủ đức hạnh của bậc Sa môn…

Vị Tỳ kheo trẻ sau khi nghe rồi vô cùng kinh sợ, tự biết đã lỡ lời, hỗ thẹn tự trách, khẩn cầu sám hối. Nhưng tội nghiệp đã gây khó thể tiêu trừ, vị Tỳ kheo trẻ ấy trong năm trăm đời đều phải mang thân chó, trả nghiệp của lời chê “chó sủa”, song do nhân lành xuất gia tu hành, thọ trì tịnh giới nên sau khi nghiệp báo mãn rồi liền được tôn giả Xá Lợi Phất cứu mạng, độ hóa khiến cho kiếp này lại được xuất gia, sớm chứng được thánh quả…

Lời phụ:

1- Trong câu chuyện này đã nêu rất rõ: Sa di Quân Đề trong đời quá khứ, chỉ vì nhất thời lỡ lời, mỉa mai chê trách vị lão Tỳ kheo tụng kinh như chó sủa, tạo một câu khẩu nghiệp, liền phải bị đạo trong ác đạo, năm trăm đời phải làm thân chó. Khẩu nghiệp đáng sợ như thế, chúng ta còn có thể không cẩn thận được sao?

2- Làm ác phải chịu khổ báo, hành thiện thì được an vui, nhân quả báo ứng như bóng theo hình, tự làm tự chịu, mảy may không sai lệch.

3- Gieo nhân ác trong phước điền Tam bảo thì tội nghiệp phải trả sẽ vô cùng nặng. Trồng thiện nhân ắt được thiện quả, gieo ác nhân phải chịu ác báo, chân lý ấy tuyệt đối không sai.

– Tạm dịch: Cư sĩ Hiếu An, bản dịch còn chỉnh sửa trước khi in thành sách lưu thông.

Leave a Reply