TỈNH THẾ CA | Bài ca thức tỉnh thế gian

Tác giả: Hám Sơn Đại Sư
Chuyển ngữ & giảng nghĩa: Tôn Sư Hải Triều Âm

Bụi hồng, sóng bạc khắp mênh mang,
Nhẫn nhục nhu hòa ấy thuốc thang.
Trọn đời vui vẻ do an phận,
Ngày tháng trôi qua sống tùy duyên.
 
Thôi đừng đi mãi vào mê muội,
Chớ moi lỗi người để phô trương.
Cẩn thận thương lượng trong giao tiếp,
Việc làm nhẫn nại được thanh lương.
 
Cung giương mạnh thì dây phải đứt.
Miệng nặng lời thương tổn người ta.
Lưỡi ác chiêu tai độc vời họa.
Muốn an lành, tâm miệng phải tu.
 
Thị phi nhân ngã thành sứt mẻ,
Kia đây dài ngắn lắm hại nguy.
Huyễn thân đâu có thoát vô thường,
Thế sự khuyên ai đừng tranh luận.
 
Ngày xuân vừa thấy dương liễu xanh,
Thu sang đầy vườn hoa cúc vàng.
Thế sự xem ra không đáng ngại,
Một nhịn, chín lành chẳng khó khăn.
 
Vinh hoa vốn là mộng phù hư.
Phú quý khác gì sương trên cỏ.
Sanh, lão, bệnh, tử, ai thay thế?
Chua ngọt, đắng cay tự nếm mùi.
 
Người từ xảo kế khoe lanh lợi,
Trời lấy bao dung làm chủ trương.
Xiểm khúc tham sân đọa địa ngục,
Công bình chánh trực tức thiên đường.
 
Xạ hương vì thơm mà mất thân,
Tằm vì nhiều tơ mà vong mạng.
Thuốc hòa khí, thông cảm làm thang,
Sẽ an thần, bổ dưỡng tâm gan.
 
Lúc sống uổng phí tâm ngàn vạn,
Chết rồi hai tay trắng buông xuôi.
Đêm ngày loạn buồn, vui, tan, hợp.
Thọ, yểu, nghèo, giàu cũng thế thôi.
 
Đấu tranh cường thắng để làm chi?
Trăm năm trò đùa trên sân khấu.
Chiên trống, thanh la vừa dứt tiếng,
Nào biết quê nhà ở nơi đâu?
 
Nam Mô A Di Đà Phật

Leave a Reply